2009/06/10

just open your eyes n see that life is beautiful...


..............................vài dòng thôi...........
Yêu mùa hè hơn tất cả.... dù mùa hè có nóng khủng khiếp.....và mặc kệ cho cái lý do chẳng có một tí lãng mạn nào .... (lý do là mùa hè là lúc mà t gần như chẳng ốm đau gì hết...còn các mùa còn lại thì có vẻ như ko hợp với thể chất của mình.hix)....
.........Tự dưng nhớ đến cái chuyện Mùa hè làm thêm trong MHeaven... ^^, nhớ cái hồi mình còn đang ôm giấc mơ trở thành họa sĩ vẽ truyện tranh (thật ra thì giấc mơ ấy vẫn còn... mà thật ra thì mơ nhiều lắm, có thời lãng mạn hơn còn mơ làm phi công kiêm nhà văn, giống tác giả truyện Hoàng tử bé ấy mà ^^)

.......................Nhớ Kaze Hikaru.... sao ngta ko xb tiếp...NXB đáng ghét....... Nhớ Kare Kano_ một manga mang lại quá nhiều cảm xúc và những bài học_ câu chuyện về tình yêu, tình bạn, sự hoàn hảo, niềm tin,và những bi kịch................


just open your eyes n see that life is beautiful.....
Đôi lúc cũng cảm thấy chán kinh khủng....vì những điều mình đã làm và chưa làm.... Chán vì mình chẳng bao h có đủ quyết tâm để làm một điều gì chín chắn. Chán vì bản thân quá ích kỷ, tại sao lúc nào mình cũng chỉ nghĩ đến bản thân, lúc nào cũng chỉ muốn mọi thứ hoàn toàn trong tầm kiểm soát của mình....

............
... đã từng không thể chịu được khi mọi thứ không như mình mong muốn, nhưng trong cuộc sống thì đâu phải cứ muốn gì là được... Mình đã từng không thể chịu được sự vô tâm của người khác, trong khi chính bản thân mình là kẻ rất vô tâm...

...đã từng nghĩ rằng các mối quan hệ trong cuộc sống chỉ khiến con người vướng vào rắc rối...
..........................
Mặc dù mình đã từng nghĩ gì, làm gì, ngu ngốc đần độn như thế nào...thì yêu thương là điều không thể tránh khỏi. Mình chẳng thể ngừng yêu thương một ai đó, chẳng thể kiểm soát nổi tình cảm của mình như khi mình muốn kiểm soát tất cả mọi thứ...mình ghét phải thể hiện cái cảm xúc dở hơi của mình...nhưng cũng không muốn ở trong cái vỏ bọc của sự "vô tâm" nữa.
...............................
...Có vẻ như mình chẳng giống như cái vẻ bên ngoài, có vẻ như mình yếu đuối hơn mọi ng nghĩ nhiều... có vẻ như mình dễ dàng bị tổn thương hơn bất cứ ai...chỉ vì mình quá ích kỷ, quá nhiều cảm xúc và quá cầu toàn.
...Nhưng có vẻ như mình đã có những người có thể cứu rỗi tâm hồn mình...những lúc mình đau đớn nhất, những lúc ko thể kìm nén nổi một đống cảm xúc đang chỉ chực trào ra cùng một lúc..... ....Chilli là người tuyệt vời nhất. Hồi cấp III, có ng đã từng nói: " Ở cạnh bọn cậu, t thấy bình yên sao ấy, cảm giác rất thanh thản"....Đó là cái cảm giác tuyệt vời mà Chilli đem lại cũng như mình có thể đem lại cho Chilli. Và những lúc ấy là thật...
Không biết sau này mình có thể tìm đc người nào để dựa dẫm như mình đã dựa vào Chilli hay ko?
.............
Gia đình...
Mình đã từng nghĩ gia đình mình là tuyệt vời nhất, cũng như Chilli là ng bạn tuyệt nhất ....
Điều đó hoàn toàn đúng...cho tới tận bây h, ngay cả khi trong nhà xảy ra rất rất nhiều chuyện...Mình đã dựa dẫm quá nhiều.....giống như Nana và Ren.... và mình cũng ích kỷ hệt như Nana vậy...
.................Ở bên những ng mà mình yêu thương, buổi sáng chỉ cần mở mắt dậy là mọi nỗi đau đều tan biến..................



Chẳng có khiếu nhiếp ảnh nhưng cũng ham hố chụp và pose ảnh như mọi ng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét